Tin tức

Vì sao đạo diễn phim bom tấn Lee Joon Ik chuyển hướng sang định dạng dọc

09/09/2026

Đạo diễn Lee Joon Ik thử sức với thể loại phim bộ ưu tiên nền tảng di động thông qua dự án chuyển thể webtoon My Father’s Table thành phim bộ siêu ngắn, trong bối cảnh thị trường phim định dạng ngắn đang trên đà phát triển ở Hàn Quốc.

Từ trái qua: Jung Jin Young, Lee Jung Eun và Byun Yo Han trong My Father’s Table

Phim bộ siêu ngắn (định dạng màn hình dọc) đã trở nên quá quen thuộc trong thói quen tiêu thụ nội dung truyền thông hàng ngày, đến mức bản thân định dạng này hiếm khi trở thành chủ đề bàn tán — ngoại trừ nói về tính gây nghiện của chúng hay liệu mọi người có nên bớt thời gian “lướt vô định” (doom-scrolling) hay không. Tuy nhiên, khi Lee Joon Ik — vị đạo diễn tên tuổi đứng sau các tác phẩm điện ảnh như King and the Clown (2005) — thử sức với nội dung dạng ngắn, cả khán giả lẫn giới chuyên môn đều đặc biệt chú ý.

Lee Joon Ik đánh dấu bước khởi đầu của mình ở phim bộ siêu ngắn theo định dạng chiều dọc với My Father’s Table, phim bộ tâm lý gia đình được chuyển thể từ webtoon nổi tiếng cùng tên của tác giả Gorita. Với tổng thời lượng 156 phút, bộ phim được thiết kế để khán giả theo dõi qua các tập dài khoảng hai phút trên Lezhin Snack — một ứng dụng phim ngắn cho phép người xem chuyển từ tập này sang tập khác chỉ bằng thao tác vuốt màn hình.

Phát biểu tại buổi chiếu ra mắt dành cho báo giới của My Father’s Table ở rạp Lotte Cinema World Tower (Seoul), đạo diễn Lee Joon Ik gọi đây là dự án mang tính “thử nghiệm”. Vốn là phim bộ siêu ngắn gồm 61 tập, nhưng các tập phim đã được ghép lại để công chiếu giới hạn tại hệ thống rạp Lotte Cinema bắt đầu từ thứ tư 2 tháng 9, trước khi chính thức phát hành từng tập trên Lezhin Snack từ ngày 17 tháng 9.

Phim bộ tâm lý gia đình My Father’s Table được chuyển thể từ webtoon nổi tiếng cùng tên của tác giả Gorita

Lee Joon Ik cho biết, định dạng chia nhỏ này đòi hỏi mỗi tập phim dài khoảng hai phút phải có một mạch truyện riêng trọn vẹn, đồng thời tạo đủ sức hút để lôi cuốn khán giả theo dõi tập kế tiếp. Khung hình hẹp cũng làm thay đổi cách ông dàn dựng các cảnh quay.

“Nếu nhìn vào các bức tranh từ nhiều thế kỷ trước, ta thấy tranh khổ ngang thường là tranh phong cảnh... trong khi tranh khổ dọc lại thiên về chân dung,” ông nói. “Với khung hình dọc, mỗi nhân vật hiện lên gần giống như một bức chân dung. Bạn có thể nhìn sâu hơn vào thế giới nội tâm của họ, tựa như đang bí mật quan sát họ vậy. Mang lại cảm giác gần gũi hơn nhiều.”

“Ngay cả khi xem lại [tác phẩm] hôm nay, tôi vẫn khám phá ra những điều mới mẻ. Là đạo diễn, tôi chưa dám tự tin khẳng định mình đã hiểu hay giải thích tường tận mọi khía cạnh của dự án này,” ông nói thêm.

Vốn là phim bộ siêu ngắn gồm 61 tập, nhưng các tập phim đã được ghép lại để công chiếu giới hạn tại hệ thống rạp Lotte Cinema bắt đầu từ thứ tư 2 tháng 9

Vị đạo diễn lừng danh thử sức với thể loại phim ngắn diễn ra trong bối cảnh đang có nhiều thảo luận về tình trạng con người ngày càng giảm khả năng tập trung, cũng như tác động của các nội dung ngắn (dạng “bite-size”) đối với thói quen thưởng thức của khán giả. Nhiều đạo diễn, trong đó có James Cameron, cho rằng thói quen xem phim bị ngắt quãng và làm nhiều việc cùng lúc đang khiến việc duy trì sự tập trung xem phim dài trở nên khó khăn hơn.

Thể loại này cũng đi kèm với một định kiến nhất định. Video ngắn đã phát triển mạnh mẽ trên các nền tảng như TikTok, Instagram và YouTube — nơi nội dung thường được sản xuất nhanh với số lượng lớn, gắn liền với cách kể chuyện giật gân hoặc các thể loại ngách. Sự trỗi dậy của trí tuệ nhân tạo tạo sinh (generative AI) càng làm gia tăng làn sóng này, khiến việc sản xuất video trở nên rẻ và dễ dàng hơn, đồng thời củng cố quan niệm rằng đây chỉ là loại hình nội dung mang tính nhất thời, chóng quên.

“Tôi đã đặt cho [Lee Joon Ik] nhiều câu hỏi, nhưng sâu thẳm bên trong, kỳ thực tôi chỉ muốn biết một điều duy nhất: Tại sao vị đạo diễn từng làm nên bom tấn thu hút tới 10 triệu lượt khán giả lại chọn làm phim bộ siêu ngắn?” — nhà phê bình Bae Dong Mi viết trên tạp chí điện ảnh Cine21.

Lee Joon Ik phát biểu tại sự kiện họp báo cho My Father’s Table ở rạp Lotte Cinema thuộc tòa nhà Lotte World Tower, quận Songpa, phía nam Seoul, ngày 3 tháng 9

Lee Joon Ik cho biết các nhà làm phim khó có thể phớt lờ xu hướng chuyển dịch sang nội dung định dạng dọc và ưu tiên thiết bị di động, trong bối cảnh lượng khán giả đến rạp sụt giảm và thói quen xem chuyển dần sang điện thoại.

Trong một cuộc khảo sát năm 2024 của OpenSurvey, 82,7% người Hàn Quốc độ tuổi từ 15 đến 59 cho biết họ đã xem nội dung dạng ngắn; con số này tăng so với mức 68,9% của năm trước đó và 56,5% vào năm 2022. Một cuộc khảo sát năm 2025 của Cơ quan Nội dung Sáng tạo Hàn Quốc (Kocca) cho thấy 58,6% người Hàn Quốc từ 10 tuổi trở lên có xem nội dung dạng ngắn. Theo khảo sát năm 2024 của Kocca, đối với người dùng các dịch vụ phát trực tuyến miễn phí như YouTube, khán giả cũng ưa chuộng video dạng ngắn được sản xuất nguyên tác hơn là các đoạn clip cắt ghép lại từ những nội dung dài hơn.

Tuy nhiên, Lee Joon Ik cũng nhìn nhận nội dung dạng ngắn là điểm khởi đầu ít tốn kém hơn cho các nhà làm phim, đặc biệt là khi ngành công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc đang chật vật với tình trạng sụt giảm đầu tư kéo dài. Các êkíp sản xuất trở nên tinh gọn hơn, lịch trình quay phim ngắn hơn, đồng thời quy trình sản xuất cũng đòi hỏi ít bối cảnh và thiết bị phức tạp hơn.

Lee Joon Ik cho biết, định dạng chia nhỏ này đòi hỏi mỗi tập phim dài khoảng hai phút phải có một mạch truyện riêng trọn vẹn, đồng thời tạo đủ sức hút để lôi cuốn khán giả theo dõi tập kế tiếp

Lee Joon Ik cho biết My Father’s Table được thực hiện với kinh phí khoảng 500 triệu won (370.000 USD), so với mức trung bình khoảng 150 triệu won cho một phim bộ siêu ngắn thông thường. Ông ước tính nếu cùng dự án này làm thành phim điện ảnh khung hình ngang, chi phí sẽ cao gấp năm lần là ít nhất.

Việc Lezhin Snack đầu tư vào My Father’s Table — một dự án mà nam diễn viên chính Jung Jin Young nhận định là “vốn dĩ không phải là bộ phim được kỳ vọng sẽ mang lại doanh thu phòng vé khổng lồ” — nằm trong chiến lược mở rộng sang lĩnh vực nội dung định dạng ngắn. Động thái này diễn ra trong bối cảnh các công ty giải trí lớn liên tục thành lập các thương hiệu mới, lên kế hoạch sản xuất nhiều tựa phim và ký kết các thỏa thuận phân phối. Nền tảng phát trực tuyến Tving đã bắt đầu sản xuất phim bộ siêu ngắn nguyên tác từ năm ngoái, tiếp đó là đài truyền hình MBC, trong khi các công ty như Pan Entertainment và KT Studio Genie cũng đã gia nhập thị trường này.

Các tựa phim ngắn từ Showbite, thương hiệu chuyên về phim ngắn của Showbox

Ứng dụng của Lezhin đã ra mắt vào tháng 2 tại Hàn Quốc, Hoa Kỳ và Nhật Bản, định vị là nền tảng phim ngắn cao cấp kết hợp giữa các tác phẩm webtoon hiện có của Lezhin Comics với các nhà làm phim tên tuổi.

Trong khi đó, hãng phim lớn của Hàn Quốc là Showbox đã ra mắt thương hiệu chuyên biệt mang tên Showbite trong tháng này, với kế hoạch phát hành khoảng 20 tựa phim vào cuối năm. Công ty cũng đã ký thỏa thuận hợp tác sản xuất với ReelShort — một nền tảng phim ngắn toàn cầu đang hoạt động tại hơn 100 quốc gia và sở hữu hơn 70 triệu người dùng hoạt động hàng tháng.

Cạnh tranh ngày càng tăng trong lĩnh vực phim ngắn đã dẫn đến sự ra đời của hệ thống giải thưởng dành riêng cho thể loại này. Lễ trao giải Korea Short Drama Awards (Giải thưởng Phim ngắn Hàn Quốc) lần đầu tiên, do Cineplay và Korean Film Archive (Cơ quan Lưu trữ Điện ảnh Hàn Quốc) đồng tổ chức, đã diễn ra vào ngày 29 tháng 8; trong đó, tác phẩm She Lives Upstairs của đạo diễn Lee Ju Seung đã thắng giải thưởng cao nhất.

“Quy mô sản xuất nhỏ không đồng nghĩa với việc câu chuyện cũng phải nhỏ bé,” đạo diễn Lee Joon Ik phát biểu tại sự kiện. “Thực tế, một dự án có quy mô nhỏ hơn lại có thể mang đến cách kể chuyện cô đọng và tập trung cao hơn.” 

Dịch: © Hải Đăng @Quaivatdienanh.com
Nguồn: JoongAng Daily