Một bộ phim độc lập của Trung Quốc kể về những người di cư từ vùng Triều
Sán, tỉnh Quảng Đông phía nam Trung Quốc, và được quay gần như hoàn
toàn bằng phương ngữ Triều Sán địa phương, đã bất ngờ trở thành hiện
tượng phòng vé.

|
Vương Hiểu Huệ (trái) trong vai Diệp Thục Nhu lúc trẻ nghe con gái đọc thư mà bà nghĩ là chồng mình, Trịnh Mộc Sinh, gửi về
|
Dear You (tựa tiếng Trung dịch là “Những lá thư tình gửi bà”)
đã ra mắt vào ngày 30 tháng 4 tại Triều Sán, trước khi thu hút sự chú ý
khắp Trung Quốc. Tính đến ngày 11 tháng 5, bộ phim đã thu về tổng doanh
thu phòng vé 143 triệu nhân dân tệ (19 triệu đôla Mỹ) và dự kiến sẽ đạt
300 triệu nhân dân tệ vào cuối thời gian chiếu rạp vào ngày 11 tháng 6,
theo nền tảng bán vé Maoyan.
Dear You đã đạt được điểm
đánh giá trung bình rất cao là 9,1 trên nền tảng đánh giá Douban của
Trung Quốc — cao nhất trong số tất cả các phim được chiếu ở Trung Quốc
cho đến nay trong năm nay.
Với dàn diễn viên chủ yếu là những
người mới vào nghề, phim bắt đầu vào những năm 1940 và kể câu chuyện về
một gia đình ở Triều Sán từ góc nhìn của người cháu trai trong gia đình.
Bà Diệp Thục Nhu, người đứng đầu gia đình, phải một mình nuôi ba đứa
con sau khi chồng bà, Trịnh Mộc Sinh, cùng hàng triệu người khác trong
khu vực di cư đến Đông Nam Á để tìm kiếm việc làm và cơ hội — một sự
kiện lịch sử được gọi là
hạ nam dương, nghĩa là “xuống biển phía nam”.

|
Ngô Thiếu Khanh (trái) trong vai Diệp Thục Nhu về già nghe con trai
nuôi của Tạ Nam Kỳ (Triệu Thự Quang) đọc thư bà từng gửi cho Thục Nhu
|
Điểm mấu chốt của câu chuyện là
kiều phê — những lá thư và tiền
gửi về nhà của những người Hoa di cư trong thế kỷ 19 và 20, vừa là
nguồn thu nhập quan trọng vừa là sợi dây liên kết tinh thần. Phong tục
này đã được UNESCO đưa vào Danh mục Di sản Thế giới năm 2013.
Mặc
dù đã nhiều năm thư từ qua lại, Trịnh Mộc Sinh vẫn không trở về, và
cuối cùng Diệp Thục Nhàn nhận được bức ảnh của ông với gia đình mới ở
Thái Lan, chấm dứt hy vọng đoàn tụ của bà.
Nhiều thập kỷ sau,
cháu trai của họ đến Thái Lan tìm Trịnh Mộc Sinh, nhưng phát hiện ra
rằng ông nội mình đã qua đời từ lâu, và Tạ Nam Kỳ, con gái ông chủ khách
sạn mà Mộc Sinh đã cứu thoát một vụ hỏa hoạn, đã liên lạc với gia đình
dưới danh nghĩa của Trịnh Mộc Sinh suốt 18 năm.

|
Ô Tát Mai Khảm Hối trong vai Tạ Nam Kỳ về già
|
Bộ phim thấm đẫm văn hóa Triều Sán, khắc họa sống động các truyền thống
địa phương như trà Công Phu và Anh Ca Vũ, nổi tiếng với lối vẽ mặt đầy
màu sắc và màn trình diễn trống.
Đạo diễn Lam Hồng Xuân chia sẻ
với truyền thông trong nước rằng bộ phim cũng là lời ca ngợi sức mạnh
của phụ nữ trong vùng. Ví dụ, anh cho biết bà Diệp và bà Tạ, hai người
bà trong phim, không dựa trên bất kỳ con người cụ thể nào; mà xuất phát
từ những gương mặt và tính cách quen thuộc của những người thân thiết
nhất với anh. Mỗi khi phải quyết định cách một nhân vật sẽ hành động
trong khoảnh khắc đó, Lam Hồng Xuân thường tự hỏi: “Nếu đây là bà của
mình, bà sẽ làm thế nào?”
Các nhà phê bình trên Douban đã ca ngợi
bộ phim khắc họa tích cực văn hóa địa phương và tình cảm gia đình
truyền thống. Một người dùng viết: “Trong thời đại đầy xung đột và những
mối liên kết đang phai nhạt, bộ phim đã thấm vào trái tim tôi như một
tia sáng tinh khiết.”

|
Bộ phim thấm đẫm văn hóa Triều Sán
|
“Sự trung thành và gắn bó giữa các nhân vật tạo nên một kiểu thiên đường
đối với tôi. Mối quan hệ giữa cha và con gái, vợ chồng, bạn bè thân
thiết và những người dân cùng thị trấn đều vô cùng cảm động và đáng chú
ý,” một người khác nhận xét.
Dịch: © Ngân Mai @Quaivatdienanh.com
Nguồn: Sixth Tone