Kết hợp yếu tố lấy nước mắt và hài lãng mạn, bộ phim của biên kịch kiêm
đạo diễn Leah McKendrick đã hồi sinh cả hai thể loại này cùng một lúc.

|
Isabelle (Ciara Bravo) qua đời ngay những phút đầu phim
|
Người ta đã bàn luận rất nhiều về sự suy tàn của thể loại phim hài lãng
mạn kể từ thời kỳ hoàng kim của nó. Nhưng một thể loại khác cũng suy
giảm song song: phim hài lấy nước mắt, đặt những người phụ nữ mạnh mẽ,
hài hước và mối quan hệ của họ làm trung tâm. Là những bộ phim như
Steel Magnolias,
Fried Green Tomatoes và
Terms of Endearment.
May mắn thay, biên kịch kiêm đạo diễn Leah McKendrick đã đến để hồi
sinh cả hai cùng một lúc với bộ phim mới của cô trên Netflix,
Voicemails For Isabelle
— bộ phim nắm bắt tất cả những chi tiết chân thực từng giúp hai thể
loại đó nở rộ trong những năm 80 và 90, đồng thời cập nhật cảm xúc của
chúng bằng sự sắc sảo hiện đại mà cô đã mang đến cho bộ phim đầu tay
Scrambled.
Voicemails for Isabelle
chứng minh rằng điều làm nên thành công chính là kịch bản hài hước xuất
sắc. Trong thời đại mà rất nhiều phim hài lãng mạn chiếu trên mạng dựa
vào hài hình thể lố bịch và những câu chuyện cười rập khuôn kiểu sitcom
truyền hình, thật vui sướng thấy một kịch bản được viết ở tầm mức rộng
mở thế này — cái hài xuất phát từ tính cách, quá khứ và những chi tiết
riêng tư của các nhân vật, và mọi người thực sự cười với nhau khi đang
hài. Chính điều đó lập tức tạo ra gắn kết giữa Isabelle (Iris Everly lúc
nhỏ, sau đó là Ciara Bravo) và người chị gái thích phiêu lưu Jill
(Alice Comer lúc nhỏ, sau đó là Zoey Deutch), quyết tâm sống hết mình để
có thể mang về những câu chuyện thú vị giải trí cho em gái mình, phải
nằm nhà vì bệnh xơ nang.

|
Wes (Nick Robinson, trái) gặp Jill (Zoey Deutch) qua những thư thoại vốn không phải dành cho anh
|
Mặc dù tiền đề của bộ phim cảm động này có nghĩa là Isabelle qua đời
trước khi câu chuyện thực sự bắt đầu, nhưng những cảnh đầu phim ngắn
ngủi đó đã khắc họa hiệu quả bức tranh hỗn loạn, vui nhộn về tuổi thơ
của một cô gái, khiến cho sự vắng mặt của cô ấy để lại một khoảng trống
lớn. Trong khi nhiều bộ phim về nỗi đau mất người thân thường biến người
đã khuất thành hiện thân của lòng tốt, Isabelle lại hài hước, thô lỗ và
đầy cá tính, khiến người xem cảm thấy cô ấy thật sự đáng được nhớ
thương. Chúng ta chỉ được thấy một vài cảnh hai chị em gọi điện thoại
đường dài trêu đùa qua lại, những khoảnh khắc ít ỏi đó cho thấy họ gắn
bó thế nào sau khi Jill chuyển đến San Francisco để thử sức với nghề làm
bánh ngọt, nên khi Jill gọi Isabelle là tình yêu của đời mình, khán giả
thực sự xúc động.
Nếu như
Voicemails for Isabelle có
nhược điểm nào, thì đó là tình chị em quá mạnh mẽ khiến yếu tố hài lãng
mạn trở nên hơi kém cạnh. Nhưng dù sao, ít nhất bộ phim cũng thách thức
quan điểm muôn thuở cho rằng
Sleepless in Seattle thành công
chỉ vì kể về một người phụ nữ theo đuổi một người đàn ông đang đau khổ,
chứ nếu đảo ngược giới tính thì cốt truyện sẽ thành ra rùng rợn. Ở đây,
Wes (Nick Robinson), một chuyên gia bất động sản, lại phải lòng Jill từ
xa, khi những tin nhắn thoại dài dòng của cô gửi đến số điện thoại cũ
của Isabelle rơi vào điện thoại công việc mới của anh. Anh bắt đầu nghe
những tin nhắn đó, ban đầu vì tò mò, sau vì bị cuốn hút bởi cách sống
thẳng thắn, không che đậy của cô. Chẳng mấy chốc, anh phải làm một
chuyến công tác đến San Francisco để thực hiện giấc mơ gặp gỡ lãng mạn
mà cô nhắc đến trong một tin nhắn.

|
Jill là thợ làm bánh khốn khổ cho một bếp trưởng khó tính
|
Cũng giống như
Sleepless in Seattle và
You’ve Got Mail
(mà McKendrick đã trực tiếp nhắc đến), vấn đề đạo đức trong những việc
Wes làm là điểm căng thẳng trung tâm của câu chuyện, chứ không phải bộ
phim cho là không có vấn đề gì. Trong một thời gian, căng thẳng đó tạo
nên kịch tính cho mối quan hệ duyên dáng giữa Wes và Jill khi anh nhờ cô
dẫn đi tham quan thành phố.
Voicemails for Isabelle đưa ra
nhận xét hài hước rằng Robinson có đôi mắt “buồn bã”, cho anh dáng vẻ
chú cún con bị thương để che giấu bản chất đào hoa thực sự của mình.
Tuy nhiên, dù Robinson và Deutch có sự ăn ý tự nhiên, vẫn chưa đủ biện
minh cho mức độ nghiêm túc trong mối quan hệ của họ hay sự thay đổi mà
nó mang lại cho anh.
Tuy nhiên, đây vẫn là một bộ phim hài lãng
mạn kiểu “tam giác tình yêu”, trong đó câu chuyện tự hoàn thiện bản thân
của Jill là trọng tâm và mối quan hệ của cô với Wes chỉ là một phần
trong đó, khiến điểm yếu trở nên kém quan trọng hơn so với lẽ ra. Deutch
thể hiện xuất sắc khả năng diễn xuất đa dạng, từ tự tin đến cuồng nhiệt
rồi tuyệt vọng, đôi khi cùng một lúc. Quan hệ thoải mái của cô về tình
dục và hẹn hò rất chân thực với cuộc sống hiện đại, cũng như mối quan hệ
phức tạp giữa cô và ông chủ đầu bếp khó tính (Nick Offerman) phản ánh
đúng nạn phân biệt giới tính nơi công sở. Trong khi đó, hàng loạt ca khúc
của các nghệ sĩ như Taylor Swift, Benson Boone và Usher mang đến cho bộ
phim chất nhạc TikTok, kết nối nó với thời điểm hiện tại giống như
những bộ phim hài lãng mạn thập niên 90. McKendrick thậm chí còn sử dụng
bài hát “Dancing on My Own” của Robyn sánh ngang với cách sử dụng kinh
điển trong
Girls.

|
Harry Shum Jr. (trái) trong vai Andy, anh họ của Wes, và Leah
McKendrick (cũng chính là đạo diễn phim) trong vai Breeda, vị hôn thê
của anh
|
Tất cả tạo nên một bộ phim bất ngờ tuyệt vời, kiểu phim khiến bạn nhớ
những gì chúng ta đã bỏ lỡ khi thể loại phim lấy phụ nữ làm trung
tâm này dần lỗi thời.
Voicemails for Isabelle sẽ khiến bạn
cười, khiến bạn khóc, và khiến bạn tin rằng một bộ phim hướng đến “khẳng
định giá trị cuộc sống” không hề đáng xấu hổ. Bộ phim cũng sẽ củng cố
vị thế của McKendrick là một nhà làm phim có thể đưa tất cả những yếu tố
đó trở lại dòng phim chính thống.
Dịch: © Ngân Mai @Quaivatdienanh.com
Nguồn: AV Club